āi jiāng tóu
哀 江 头
cháo dài:táng cháo zuò zhě:dù fǔ
朝 代:唐 朝 作 者: 杜 甫
shǎo líng yě lǎo tūn shēng kū ,chūn rì qián xíng qǔ jiāng qǔ
少 陵 野 老 吞 声 哭, 春 日 潜 行 曲 江 曲。
jiāng tóu gōng diàn suǒ qiān mén ,xì liǔ xīn pú wéi shuí lǜ
江 头 宫 殿 锁 千 门, 细 柳 新 蒲 为 谁 绿?
yì xī ní jīng xià nán yuàn ,yuàn zhōng wàn wù shēng yán sè
忆昔 霓 旌 下 南 苑, 苑 中 万 物 生 颜 色。
zhāo yáng diàn lǐ dì yī rén ,tóng niǎn suí jūn shì jūn cè
昭 阳 殿 里 第一 人, 同 辇 随 君 侍 君 侧。
niǎn qián cái rén dài gōng jiàn ,bái mǎ jiáo niè huáng jīn lè
辇 前 才 人 带 弓 箭, 白 马 嚼 啮 黄 金 勒。
fān shēn xiàng tiān yǎng shè yún ,yī xiào zhèng zhuì shuāng fēi yì
翻 身 向 天 仰 射 云, 一 笑 正 坠 双 飞 翼。
míng móu hào chǐ jīn hé zài ?xuè wū yóu hún guī bù dé
明 眸 皓 齿 今 何 在? 血 污 游 魂 归 不 得。
qīng wèi dōng liú jiàn gé shēn ,qù zhù bǐ cǐ wú xiāo xī
清 渭 东 流 剑 阁 深, 去 住 彼 此 无 消 息。
rén shēng yǒu qíng lèi zhān yì ,jiāng shuǐ jiāng huā qǐ zhōng jí
人 生 有 情 泪 沾 臆, 江 水 江 花 岂 终 极!
huáng hūn hú qí chén mǎn chéng,yù wǎng chéng nán wàng chéng běi
黄 昏 胡 骑 尘 满 城, 欲 往 城 南 望 城 北。
